Tết Nguyên tiêu tưng bừng ở Chợ Lớn

Tết Nguyên tiêu tưng bừng ở Chợ Lớn,

Tết Nguyên tiêu tưng bừng ở Chợ Lớn - Ảnh 1.

Người dân tấp nập đi lễ chùa cầu phúc – Ảnh: Châu Tuấn

Tết Nguyên tiêu, diễn ra vào ngày rằm tháng giêng, là một trong những ngày quan trọng theo lịch âm của người châu Á. 

Vào dịp này, nhiều người dân ở Sài Gòn nô nức đi lễ chùa cầu phúc cho năm mới, tấp nập nhất là những khu phố người Hoa với nhiều hoạt động đắc sắc diễn ra để chào đón Tết Nguyên tiêu.

Ngày 19-2, nhiều người dân đến chùa Ông Bổn (Nhị Phủ miếu) tại đường Hải Thượng Lãn Ông, quận 5 (TP.HCM) để thắp hương, cầu phúc cho năm mới. Tại đây diễn ra nhiều hoạt động chào đón Tết Nguyên tiêu như múa lân sư rồng, cung nữ đi cà kheo…

Khoảng 16h, hoạt động diễu hành lân sư rồng thu hút đông đảo sự quan tâm của người dân theo đoàn diễu hành qua nhiều đường phố tại quận 5. Người dân đứng lại hai bên đường hoan nghênh, rộn rã. Mọi người đều vui vẻ cầu chúc nhau một năm mới an lành, thịnh vượng.

Tết Nguyên tiêu tưng bừng ở Chợ Lớn - Ảnh 2.

Đoàn lân sư rồng diễu hành trên đường Hải Thượng Lãn Ông (quận 5, TP.HCM) – Ảnh: Châu Tuấn

Tết Nguyên tiêu tưng bừng ở Chợ Lớn - Ảnh 3.

Các diễn viên hóa trang thành những nhân vật độc đáo – Ảnh: Châu Tuấn

Tết Nguyên tiêu tưng bừng ở Chợ Lớn - Ảnh 4.

Các thiếu nữ xinh đẹp diễu hành cùng đoàn lân sư rồng – Ảnh: Châu Tuấn

Tết Nguyên tiêu tưng bừng ở Chợ Lớn - Ảnh 5.

Hoạt động diễu hành lân sư rồng thu hút đông đảo sự quan tâm của người dân – Ảnh: Châu Tuấn

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Tết Nguyên tiêu tưng bừng ở Chợ Lớn

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/tet-nguyen-tieu-tung-bung-o-cho-lon-20190219190208608.htm

Chờ một tuyển tập ca khúc Trần Tiến

Chờ một tuyển tập ca khúc Trần Tiến,

Chờ một tuyển tập ca khúc Trần Tiến - Ảnh 1.

Hai bài hát của Trần Tiến đã xuất bản ở hình thức nhạc tờ: Ngọn lửa Cao nguyên (NXB Văn hóa, 1986) và Tạm biệt chim én (NXB Trẻ, 1992) – Ảnh: THÁI LỘC

Tôi vội lục tìm trong ngăn nhạc của tủ sách nhà mình thì quả đúng như vậy: bên cạnh những tập nhạc của các nhạc sĩ mà tôi sưu tầm được, Trần Tiến chỉ có những bản nhạc tờ in khổ nhỏ: Tạm biệt chim én, Tóc gió thôi bay, Thành phố trẻ…

Hồi 1988, ở Moskva, tôi nhận được tờ báo Văn Nghệ đặt mua từ Hà Nội, sửng sốt đọc ca từ của ba bài hát như ba bài thơ của Trần Tiến, một Trần Tiến dữ dội mà thật đời, thật bụi. Người du ca Trần Tiến làm người yêu nhạc nhớ đến V. Vysotsky và Bob Dylan trong thế giới đang chao đảo này. 

Hồi đó, Việt Nam vừa đổi mới, giới văn nghệ hay nói đến chức năng dự báo; nhóm Du Ca Đồng Nội của Trần Tiến không dự báo những ngày mai được tô hồng mà dự báo những chấn động của xã hội và chấn thương trong lòng người. 

Khi nghe Hồng Ngọc hát Trần Tiến ở nhà một người bạn, tôi nghĩ những ai chỉ mới biết một Trần Tiến trữ tình (Chị tôi, Chiếc vòng cầu hôn, Tùy hứng lý qua cầu…) và trầm hùng (Giai điệu Tổ quốc, Những đôi mắt mang hình viên đạn, Ngọn lửa cao nguyên…), mà không biết Trần Tiến thao thức thế sự (Rock đồng hồ, Trần trụi 87, Ý nghĩ trong phòng hải quan…) thì quả là thiệt thòi.

Nhưng tại sao Trần Tiến không in nhạc tập? Ông không muốn hay các nhà xuất bản không chịu đầu tư? Từ thời Đổi Mới, thị trường xuất hiện nhiều tập nhạc của Trịnh Công Sơn, Trần Long Ẩn, Tôn Thất Lập, Phú Quang, Trần Quang Lộc, Vũ Đức Sao Biển…; gần đây hơn là Phạm Duy, Vũ Thành An. 

Ở miền Nam trước 1975, nhạc tập và nhạc tờ là cách hiện diện và đi vào đời sống văn nghệ của các nhạc sĩ, trước khi được thâu băng thâu đĩa. Có người chỉ cần bán cho nhà xuất bản một ca khúc đặc sắc cũng đủ tiền sống nửa năm.

Những bản nhạc đó quý đến mức bây giờ nhìn thấy hình ảnh trên các chương trình Giai điệu vàng, Người kể chuyện tình, Tình khúc vượt thời gian… như những của hiếm. Tôi hay đi hiệu sách cũ, thấy người ta mua một bản nhạc cũ như vậy giá 80 đến 100 ngàn đồng và bán lại cho người sưu tầm 150 ngàn. Còn các tập nhạc thì giá đến cả triệu đồng, có chữ ký tặng của tác giả giá sẽ tăng gấp đôi. 

Trịnh Công Sơn là người chăm chút những tập nhạc của mình, với tranh bìa và phụ bản rất đẹp, in cả vạn bản trên giấy croquis. Ông còn tự xin giấy phép ấn hành các nhạc phẩm ấy với tên nhà xuất bản Nhân Bản không đụng hàng.

Nhạc sĩ Trần Tiến tuổi Đinh Hợi, năm Kỷ Hợi này nên kỷ niệm đời nghệ sĩ của mình bằng cách in tuyển tập ca khúc. Lẽ nào đêm nhạc Trần Tiến cháy vé, giao lưu tản văn Ngẫu hứng của Trần Tiến đông người dưới mưa mà nhạc tập Trần Tiến không bán chạy. Và biết đâu vài ba mươi năm nữa các nhà sưu tầm sẽ không săn lùng những ấn bản ca khúc của ông được phát hành trong tháng năm này.

Tống cựu nghinh tân - tản văn của nhạc sĩ Trần TiếnTống cựu nghinh tân – tản văn của nhạc sĩ Trần Tiến

TTO – Cuộc đời mà lại xấu xa / Thì sao cây táo nở hoa / Sao rãnh nước trong veo đến thế… Nhớ Lưu Quang Vũ quá. Tôi đã hát câu thơ này của anh trong bài Con chim sẻ tóc xù của tôi, ngày anh ra đi, bỏ cuộc rượu dở dang với bạn bè…

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Chờ một tuyển tập ca khúc Trần Tiến

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/cho-mot-tuyen-tap-ca-khuc-tran-tien-20190216181457142.htm

Vì sao động đất ‘chào thua’ Tử Cấm Thành?

Vì sao động đất ‘chào thua’ Tử Cấm Thành?

,

TTO – Tử Cấm Thành – quần thể cổ di tích bằng gỗ lớn nhất thế giới ở Trung Quốc – đã ‘sống sót’ hơn 500 năm bất chấp nhiều trận động đất. Tại sao lại có điều kỳ diệu này dù Tử Cấm Thành không sử dụng một cây đinh nào?

BÌNH AN (nguồn: SCMP)

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học,

Vì sao động đất ‘chào thua’ Tử Cấm Thành?



Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/vi-sao-dong-dat-chao-thua-tu-cam-thanh-20190214161359527.htm

Vì sao động đất ‘chào thua’ Tử Cấm Thành?

Vì sao động đất ‘chào thua’ Tử Cấm Thành?

,

TTO – Tử Cấm Thành – quần thể cổ di tích bằng gỗ lớn nhất thế giới ở Trung Quốc – đã ‘sống sót’ hơn 500 năm bất chấp nhiều trận động đất. Tại sao lại có điều kỳ diệu này dù Tử Cấm Thành không sử dụng một cây đinh nào?

BÌNH AN (nguồn: SCMP)

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học,

Vì sao động đất ‘chào thua’ Tử Cấm Thành?



Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/vi-sao-dong-dat-chao-thua-tu-cam-thanh-20190214161359527.htm

Du xuân với 5 tản văn

Du xuân với 5 tản văn,

Du xuân với 5 tản văn - Ảnh 1.

Từ trái qua: Các tác giả Khúc Cẩm Huyên, Nguyễn Hạnh Hà My, Lê Vũ Trường Giang, Nguyễn Thị Anh Đào, Nguyên An – Ảnh: K.Đ.

Với tác giả Khúc Cẩm Huyên, cô gái sinh ra và lớn lên giữa lòng Hà Nội, tản văn Cầm tay Hà Nội như những lời tâm sự mà cũng là một khúc tự tình với nơi mình gắn bó – nơi mà cô cho rằng ai từng “cầm tay” một lần thì thật khó lòng không yêu.

Còn tập tản văn Đi giữa mùa mây của Nguyễn Hạnh Hà My không chỉ là trải nghiệm du lịch mà còn là hành trình trưởng thành, để bạn đọc thấy mình được chia sẻ về những câu chuyện tình yêu, những quá khứ thanh xuân của người dân…

Với Huế, thật thú vị khi Lê Vũ Trường Giang xác nhận một “căn cước” của vùng đất này là mưa. Cũng chắt lọc từ bao nhiêu trải nghiệm và cảm tình về mảnh đất thần kinh, tác giả không chỉ phác thảo diện mạo văn hóa một vùng đất, mà những trang văn đầy cảm hứng khám phá của Căn cước xứ mưa lại thuyết phục bạn đọc đồng cảm với cách hiểu về “căn cước” của nơi chốn này. 

Huế là nơi chốn thần bí, là không gian của nhạc và thơ, là kinh thành và cố đô… Tất cả được nhấn vào trong mưa bằng cách nhìn trẻ trung mà sâu sắc…

Với Mùa đi trên những mái rêu, bạn đọc sẽ thấy mình bị cuốn vào cảm nhận của tác giả Nguyễn Thị Anh Đào, để tin rằng mình có thể sống cùng lúc nhiều lớp thời gian, giữa miền quá khứ cổ tích lẫn hiện tại sôi động của một Hội An tinh tế, nên thơ và gợi mở với tiềm năng chất chứa.

Giữa biết bao trang sách của tao nhân mặc khách viết về Đà Lạt, Tình phố bên đồi của Nguyên An không chìm khuất bởi tình cảm chân thành và những thông tin lý thú về địa danh, góc phố, con đường; cả những trải nghiệm bản thân của tuổi đôi mươi…

Loạt tản văn 5 quyển còn thú vị ở chỗ mỗi tác giả “tặng thêm” cho độc giả những thông tin thú vị mà phải cỡ “ma xó” nơi đấy mới biết, điều mà các bạn trẻ muốn “check in” đều tò mò để “đi guốc vào bụng” Hà Nội, Tây Bắc, Huế, Hội An và Đà Lạt.

Tản văn: Sài Gòn vẫn hátTản văn: Sài Gòn vẫn hát

TTO – 19 tản văn của Mạc Thụy & Ubee Hoàng đưa người đọc lãng đãng đi từ khung trời kỷ niệm này đến vùng hồi ức nọ, xuyên suốt là nỗi niềm đau đáu về một nền âm nhạc Sài Gòn cũ…

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Du xuân với 5 tản văn

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/du-xuan-voi-5-tan-van-20190214112323473.htm

Du xuân với 5 tản văn

Du xuân với 5 tản văn,

Du xuân với 5 tản văn - Ảnh 1.

Từ trái qua: Các tác giả Khúc Cẩm Huyên, Nguyễn Hạnh Hà My, Lê Vũ Trường Giang, Nguyễn Thị Anh Đào, Nguyên An – Ảnh: K.Đ.

Với tác giả Khúc Cẩm Huyên, cô gái sinh ra và lớn lên giữa lòng Hà Nội, tản văn Cầm tay Hà Nội như những lời tâm sự mà cũng là một khúc tự tình với nơi mình gắn bó – nơi mà cô cho rằng ai từng “cầm tay” một lần thì thật khó lòng không yêu.

Còn tập tản văn Đi giữa mùa mây của Nguyễn Hạnh Hà My không chỉ là trải nghiệm du lịch mà còn là hành trình trưởng thành, để bạn đọc thấy mình được chia sẻ về những câu chuyện tình yêu, những quá khứ thanh xuân của người dân…

Với Huế, thật thú vị khi Lê Vũ Trường Giang xác nhận một “căn cước” của vùng đất này là mưa. Cũng chắt lọc từ bao nhiêu trải nghiệm và cảm tình về mảnh đất thần kinh, tác giả không chỉ phác thảo diện mạo văn hóa một vùng đất, mà những trang văn đầy cảm hứng khám phá của Căn cước xứ mưa lại thuyết phục bạn đọc đồng cảm với cách hiểu về “căn cước” của nơi chốn này. 

Huế là nơi chốn thần bí, là không gian của nhạc và thơ, là kinh thành và cố đô… Tất cả được nhấn vào trong mưa bằng cách nhìn trẻ trung mà sâu sắc…

Với Mùa đi trên những mái rêu, bạn đọc sẽ thấy mình bị cuốn vào cảm nhận của tác giả Nguyễn Thị Anh Đào, để tin rằng mình có thể sống cùng lúc nhiều lớp thời gian, giữa miền quá khứ cổ tích lẫn hiện tại sôi động của một Hội An tinh tế, nên thơ và gợi mở với tiềm năng chất chứa.

Giữa biết bao trang sách của tao nhân mặc khách viết về Đà Lạt, Tình phố bên đồi của Nguyên An không chìm khuất bởi tình cảm chân thành và những thông tin lý thú về địa danh, góc phố, con đường; cả những trải nghiệm bản thân của tuổi đôi mươi…

Loạt tản văn 5 quyển còn thú vị ở chỗ mỗi tác giả “tặng thêm” cho độc giả những thông tin thú vị mà phải cỡ “ma xó” nơi đấy mới biết, điều mà các bạn trẻ muốn “check in” đều tò mò để “đi guốc vào bụng” Hà Nội, Tây Bắc, Huế, Hội An và Đà Lạt.

Tản văn: Sài Gòn vẫn hátTản văn: Sài Gòn vẫn hát

TTO – 19 tản văn của Mạc Thụy & Ubee Hoàng đưa người đọc lãng đãng đi từ khung trời kỷ niệm này đến vùng hồi ức nọ, xuyên suốt là nỗi niềm đau đáu về một nền âm nhạc Sài Gòn cũ…

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Du xuân với 5 tản văn

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/du-xuan-voi-5-tan-van-20190214112323473.htm

Bảo tàng Mỹ trưng bày bản thảo viết tay của Bob Dylan

Bảo tàng Mỹ trưng bày bản thảo viết tay của Bob Dylan,

Bảo tàng Mỹ trưng bày bản thảo viết tay của Bob Dylan - Ảnh 1.

Bộ sưu tập các bản thảo thơ viết tay của nhạc sĩ, ca sĩ, nhà văn Bob Dylan được bán đấu giá năm 2005 tại nhà đấu giá Christie’s – Ảnh: GETTY IMAGES

Theo tạp chí Mentalfloss (Mỹ), không chỉ là tác giả của những bài hát nổi tiếng nhất như Like a Rolling Stone, Tangled Up in Blue, Blowin’ in the WindThe Times They Are a-Changin’, nghệ sĩ 77 tuổi Bob Dylan còn là tác giả của nhiều bài thơ, tác phẩm văn xuôi, một cuốn tự truyện và một bộ phim kéo dài gần 4 tiếng.

Tại Bảo tàng nhà văn Mỹ (American Writers Museum) tại thành phố Chicago đang diễn ra đợt trưng bày các bản thảo ở nhiều lĩnh vực nghệ thuật của nghệ sĩ cao niên Bob Dylan với tên gọi “”Bob Dylan: Electric”.

Bob Dylan – Like a Rolling Stone (Audio)

Triển lãm sẽ còn kéo dài tới ngày 30-4 năm nay sẽ là cơ hội để người xem tận mắt chứng kiến hàng loạt bản thảo viết tay của Bob Dylan trong sự nghiệp sáng tạo trải rộng trên nhiều lĩnh vực nghệ thuật: âm nhạc, thơ ca, văn chương, điện ảnh.

Trong thông cáo về sự kiện, chủ tịch bảo tàng, ông Carey Cranston, nói: “Thế giới đều đã biết ông Bob Dylan là một nhạc sĩ của rất nhiều ca khúc. Đợt trưng bày ‘Bob Dylan: Electric’ sẽ mang lại cho công chúng cơ hội để thấy những tác phẩm viết ra của ông đã định hình không chỉ nền âm nhạc Mỹ, mà còn cả với nền văn chương Mỹ nói chung như thế nào”.

Nội dung trưng bày bao gồm cả sự nghiệp “điện tử” của Bob Dylan với việc ông có chương trình biểu diễn đầu tiên với chiếc guitar điện tại sự kiện Lễ hội âm nhạc dân gian Newport năm 1965. Chiếc đàn này đã được trưng bày tại Bảo tàng nhà văn Mỹ.

Năm 2016, khi Ủy ban Nobel quyết định trao giải thưởng văn chương cho nghệ sĩ Bob Dylan, một nhạc sĩ, thay vì một nhà văn, một tiểu thuyết gia như thông lệ, dư luận quốc tế đã từng dấy lên nhiều tranh cãi.

Báo New York Times vào thời điểm ấy đã gọi việc trao giải của Ủy ban Nobel là một “lựa chọn thất vọng”. Sau những lùm xùm, rốt cuộc ông Dylan cũng đã nhận giải thưởng và công bố một đoạn video chia sẻ lại những tác phẩm từng tạo cảm hứng và ảnh hưởng văn chương đáng kể nhất với ông, trong đó có các tiểu thuyết Moby-Dick, All Quiet on the Western Front (Phía tây không có gì lạ) và sử thi Odyssey.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Bảo tàng Mỹ trưng bày bản thảo viết tay của Bob Dylan

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/bao-tang-my-trung-bay-ban-thao-viet-tay-cua-bob-dylan-20190214103211208.htm

Bảo tàng Mỹ trưng bày bản thảo viết tay của Bob Dylan

Bảo tàng Mỹ trưng bày bản thảo viết tay của Bob Dylan,

Bảo tàng Mỹ trưng bày bản thảo viết tay của Bob Dylan - Ảnh 1.

Bộ sưu tập các bản thảo thơ viết tay của nhạc sĩ, ca sĩ, nhà văn Bob Dylan được bán đấu giá năm 2005 tại nhà đấu giá Christie’s – Ảnh: GETTY IMAGES

Theo tạp chí Mentalfloss (Mỹ), không chỉ là tác giả của những bài hát nổi tiếng nhất như Like a Rolling Stone, Tangled Up in Blue, Blowin’ in the WindThe Times They Are a-Changin’, nghệ sĩ 77 tuổi Bob Dylan còn là tác giả của nhiều bài thơ, tác phẩm văn xuôi, một cuốn tự truyện và một bộ phim kéo dài gần 4 tiếng.

Tại Bảo tàng nhà văn Mỹ (American Writers Museum) tại thành phố Chicago đang diễn ra đợt trưng bày các bản thảo ở nhiều lĩnh vực nghệ thuật của nghệ sĩ cao niên Bob Dylan với tên gọi “”Bob Dylan: Electric”.

Bob Dylan – Like a Rolling Stone (Audio)

Triển lãm sẽ còn kéo dài tới ngày 30-4 năm nay sẽ là cơ hội để người xem tận mắt chứng kiến hàng loạt bản thảo viết tay của Bob Dylan trong sự nghiệp sáng tạo trải rộng trên nhiều lĩnh vực nghệ thuật: âm nhạc, thơ ca, văn chương, điện ảnh.

Trong thông cáo về sự kiện, chủ tịch bảo tàng, ông Carey Cranston, nói: “Thế giới đều đã biết ông Bob Dylan là một nhạc sĩ của rất nhiều ca khúc. Đợt trưng bày ‘Bob Dylan: Electric’ sẽ mang lại cho công chúng cơ hội để thấy những tác phẩm viết ra của ông đã định hình không chỉ nền âm nhạc Mỹ, mà còn cả với nền văn chương Mỹ nói chung như thế nào”.

Nội dung trưng bày bao gồm cả sự nghiệp “điện tử” của Bob Dylan với việc ông có chương trình biểu diễn đầu tiên với chiếc guitar điện tại sự kiện Lễ hội âm nhạc dân gian Newport năm 1965. Chiếc đàn này đã được trưng bày tại Bảo tàng nhà văn Mỹ.

Năm 2016, khi Ủy ban Nobel quyết định trao giải thưởng văn chương cho nghệ sĩ Bob Dylan, một nhạc sĩ, thay vì một nhà văn, một tiểu thuyết gia như thông lệ, dư luận quốc tế đã từng dấy lên nhiều tranh cãi.

Báo New York Times vào thời điểm ấy đã gọi việc trao giải của Ủy ban Nobel là một “lựa chọn thất vọng”. Sau những lùm xùm, rốt cuộc ông Dylan cũng đã nhận giải thưởng và công bố một đoạn video chia sẻ lại những tác phẩm từng tạo cảm hứng và ảnh hưởng văn chương đáng kể nhất với ông, trong đó có các tiểu thuyết Moby-Dick, All Quiet on the Western Front (Phía tây không có gì lạ) và sử thi Odyssey.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Bảo tàng Mỹ trưng bày bản thảo viết tay của Bob Dylan

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/bao-tang-my-trung-bay-ban-thao-viet-tay-cua-bob-dylan-20190214103211208.htm

Ca khúc trước 1975: Sao không lập danh sách cấm?

Ca khúc trước 1975: Sao không lập danh sách cấm?,

Ca khúc trước 1975: Sao không lập danh sách cấm? - Ảnh 1.

Nhiều ca khúc được sáng tác trước 1975 có sức sống bền bỉ trong lòng khán giả mộ điệu. Trong ảnh: khán giả nghe nhạc sĩ Vũ Thành An hát ca khúc Đời đá vàng tại Đường sách TP.HCM tối 3-8-2017 – Ảnh: Q.ĐỊNH

Trong khi dự thảo cho nghị định mới về quy định biểu diễn (thay thế cho nghị định 79 còn nhiều bất cập) vẫn đang được Cục Nghệ thuật biểu diễn soạn thảo, Tuổi Trẻ ghi nhận thêm ý kiến của những người trong cuộc.

Cục Nghệ thuật biểu diễn không tiến hành cấp phép cho các ca khúc trước năm 1975 như trước đây nữa, các địa phương sẽ tự nhận định ca khúc nào “có nội dung xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ cá nhân, hay bôi nhọ tổ chức, đi ngược lại lợi ích quần chúng” mỗi khi cấp phép biểu diễn. Chủ trương quản lý như vậy có thật sự là “cởi trói” cho ca khúc xưa chưa?

Nhiều lo ngại vẫn còn đó. Và không hẹn mà gặp, như nhiều đề xuất trước đây của chuyên gia và bạn đọc, hầu hết ý kiến đều ủng hộ một phương án nên làm nhưng cục vẫn kêu “khó” lâu nay: lập danh sách các ca khúc bị cấm phổ biến.

Nhà báo Hồ Bất Khuất:

Cục Nghệ thuật biểu diễn nên nhận cái khó về mình

ho bat khuat

Tôi hoan nghênh chủ trương bỏ việc cấp phép ca khúc trước 1975 cũng như các ca khúc được gọi là “nhạc tiền chiến”. Được tự do lựa chọn món ăn tinh thần cho mình là tuyệt vời. Tuy nhiên, trong lĩnh vực Nghệ thuật biểu diễn, người ta không chỉ chọn những tác phẩm nghệ thuật cho mình, mà là chọn cho đông đảo quần chúng. Vì vậy, sự lựa chọn ở đây phải phù hợp với số đông.

Theo tôi, việc bỏ cấp phép các ca khúc là tốt rồi, nhưng đi kèm với nó cần có danh sách những ca khúc bị cấm biểu diễn. Những ca khúc bị cấm biểu diễn không cứ là “nhạc tiền chiến”, nhạc trước 1975, mà ngay cả những ca khúc mới được sáng tác nhưng không đạt về nội dung lẫn nghệ thuật thì cũng nên cấm.

Đúng là việc lập danh sách những ca khúc bị cấm phổ biến là việc khó nhưng rất cần thiết. Việc này đòi hỏi có nhận thức tốt, trình độ thẩm định cao, bản lĩnh chính trị – tư tưởng vững vàng trên nền kiến thức sâu rộng về văn hóa, nghệ thuật của dân tộc và thời đại.

Cục Nghệ thuật biểu diễn nên nhận việc khó này về mình chứ đừng đẩy cho các địa phương hay là những người thẩm định và cấp phép cho từng chương trình biểu diễn cụ thể. Đây chính là trách nhiệm quản lý nhà nước trong lĩnh vực văn hóa – tư tưởng mà Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chịu trách nhiệm, trong đó Cục Nghệ thuật biểu diễn là đơn vị trực tiếp phụ trách về chuyên môn.

NSND Thanh Hoa (chủ tịch Hội Bảo vệ quyền của nghệ sĩ biểu diễn âm nhạc Việt Nam):

Ủng hộ việc phân quyền cho địa phương

thanhhoa

Tôi ủng hộ quyết định của Cục Nghệ thuật biểu diễn phân quyền cho các sở văn hóa địa phương. Vì không cơ quan chức năng nào có đủ “ba đầu sáu tay” đi quản lý từng chương trình, từng ca sĩ, từng bài hát.

Việc phân quyền sẽ buộc các sở văn hóa, các đơn vị tổ chức biểu diễn, đặc biệt là những người làm bầu sô, phải có ý thức hơn. Trách nhiệm của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch cũng như Cục Nghệ thuật biểu diễn là quản lý các đơn vị tổ chức biểu diễn, chứ không phải quản lý từng ca khúc. Những đơn vị này có trách nhiệm hằng quý tập hợp các lãnh đạo chuyên ngành về tổ chức, biểu diễn để tập huấn.

Âm nhạc phần lớn là các tác phẩm ca ngợi tình yêu quê hương đất nước, tình yêu đôi lứa, tình yêu mẹ cha…, phản ánh khát vọng sống của mỗi người dân từng vùng miền, hoặc người dân của cả dân tộc trong từng thời kỳ. Những ca khúc phản động không khó để phân biệt. Không có một người làm văn hóa nào nghe một ca khúc phản động lại không cảm nhận được. Do đó nên lập một danh sách các ca khúc cấm, không nhất thiết phải công khai, mà gửi về các sở văn hóa địa phương để họ có cơ sở duyệt ca khúc.

Chuyên gia chính sách công Nguyễn Quang Đồng (viện trưởng Viện Nghiên cứu chính sách và phát triển truyền thông):

Không thể có chuyện mỗi tỉnh một kiểu

dong

Bỏ cấp phép ca khúc là một hướng tiếp cận tốt, rất đáng hoan nghênh. Nhưng giải pháp mà Cục Nghệ thuật biểu diễn đang hướng tới chính là “đá” trách nhiệm về cho địa phương. Pháp luật thì phải được áp dụng thống nhất trên cả nước, không thể có chuyện mỗi tỉnh một kiểu. Đó là yêu cầu về tính thống nhất của luật pháp. Nếu pháp luật không được áp dụng thống nhất thì là pháp luật gì?

Yêu cầu thứ hai của luật pháp là tính tiên liệu. Với phương án mà Cục v đang hướng tới – tức phương án giao quyền thẩm định về cho địa phương – với các tiêu chí khó được hiểu thống nhất và như nhau giữa các nơi thì tính tiên liệu này sẽ thất bại.

Theo tôi, dù không có danh sách cấm, chỉ đưa ra các tiêu chí về bài hát không được phép phổ biến rộng rãi như Cục Nghệ thuật biểu diễn đang hướng tới thì các bài hát nên được phổ biến bình thường, chỉ khi một bài hát bị phản ánh “có vấn đề” thì lúc đó Cục Nghệ thuật biểu diễn cần thành lập một hội đồng gồm những chuyên gia uy tín để thẩm định ca khúc đó.

Đây phải là một hội đồng thầm định của quốc gia và quyết định cấm hay không cấm phải được thực hiện thống nhất trên cả nước chứ không thể đẩy trách nhiệm đó về cho địa phương. Đẩy về cho địa phương là cách quản lý đầy rủi ro, bởi làm tăng rủi ro gây ra tiêu cực, tham nhũng.

Tóm lại, về góc độ pháp lý, khi xây dựng chính sách pháp luật cần phải đảm bảo theo các tiêu chí: tính thống nhất, tính tiên liệu và giảm rủi ro hối lộ, “bôi trơn”. Nhưng giải pháp mà Cục Nghệ thuật biểu diễn đang hướng tới không đảm bảo được các yêu cầu này.

Ông Huỳnh Văn Hùng (giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao Đà Nẵng):

Tôi thống nhất cao chủ trương bỏ cấp phép ca khúc trước 1975, nhưng không thống nhất giao cho địa phương việc không cấp phép các ca khúc ảnh hưởng đến an ninh, chính trị, thuần phong mỹ tục… Bởi làm như vậy thì mỗi địa phương sẽ có quyết định khác nhau, dẫn đến một ca khúc, địa phương này thì cho, địa phương khác lại cấm.

Cục Nghệ thuật biểu diễn cần ban hành một danh mục chung những ca khúc không được biểu diễn trong phạm vi cả nước để tất cả địa phương đều áp dụng.

Dứt khoát bỏ khái niệm Dứt khoát bỏ khái niệm ‘ca khúc trước 1975’

TTO – Thông tin Thủ tướng đồng ý chủ trương bỏ cấp phép ca khúc trước 1975 đang được công chúng quan tâm. Liệu sẽ có những đổi thay tích cực trong quản lý biểu diễn nghệ thuật từ chủ trương này?

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Ca khúc trước 1975: Sao không lập danh sách cấm?

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/ca-khuc-truoc-1975-sao-khong-lap-danh-sach-cam-20190214090609314.htm

Ca khúc trước 1975: Sao không lập danh sách cấm?

Ca khúc trước 1975: Sao không lập danh sách cấm?,

Ca khúc trước 1975: Sao không lập danh sách cấm? - Ảnh 1.

Nhiều ca khúc được sáng tác trước 1975 có sức sống bền bỉ trong lòng khán giả mộ điệu. Trong ảnh: khán giả nghe nhạc sĩ Vũ Thành An hát ca khúc Đời đá vàng tại Đường sách TP.HCM tối 3-8-2017 – Ảnh: Q.ĐỊNH

Trong khi dự thảo cho nghị định mới về quy định biểu diễn (thay thế cho nghị định 79 còn nhiều bất cập) vẫn đang được Cục Nghệ thuật biểu diễn soạn thảo, Tuổi Trẻ ghi nhận thêm ý kiến của những người trong cuộc.

Cục Nghệ thuật biểu diễn không tiến hành cấp phép cho các ca khúc trước năm 1975 như trước đây nữa, các địa phương sẽ tự nhận định ca khúc nào “có nội dung xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ cá nhân, hay bôi nhọ tổ chức, đi ngược lại lợi ích quần chúng” mỗi khi cấp phép biểu diễn. Chủ trương quản lý như vậy có thật sự là “cởi trói” cho ca khúc xưa chưa?

Nhiều lo ngại vẫn còn đó. Và không hẹn mà gặp, như nhiều đề xuất trước đây của chuyên gia và bạn đọc, hầu hết ý kiến đều ủng hộ một phương án nên làm nhưng cục vẫn kêu “khó” lâu nay: lập danh sách các ca khúc bị cấm phổ biến.

Nhà báo Hồ Bất Khuất:

Cục Nghệ thuật biểu diễn nên nhận cái khó về mình

ho bat khuat

Tôi hoan nghênh chủ trương bỏ việc cấp phép ca khúc trước 1975 cũng như các ca khúc được gọi là “nhạc tiền chiến”. Được tự do lựa chọn món ăn tinh thần cho mình là tuyệt vời. Tuy nhiên, trong lĩnh vực Nghệ thuật biểu diễn, người ta không chỉ chọn những tác phẩm nghệ thuật cho mình, mà là chọn cho đông đảo quần chúng. Vì vậy, sự lựa chọn ở đây phải phù hợp với số đông.

Theo tôi, việc bỏ cấp phép các ca khúc là tốt rồi, nhưng đi kèm với nó cần có danh sách những ca khúc bị cấm biểu diễn. Những ca khúc bị cấm biểu diễn không cứ là “nhạc tiền chiến”, nhạc trước 1975, mà ngay cả những ca khúc mới được sáng tác nhưng không đạt về nội dung lẫn nghệ thuật thì cũng nên cấm.

Đúng là việc lập danh sách những ca khúc bị cấm phổ biến là việc khó nhưng rất cần thiết. Việc này đòi hỏi có nhận thức tốt, trình độ thẩm định cao, bản lĩnh chính trị – tư tưởng vững vàng trên nền kiến thức sâu rộng về văn hóa, nghệ thuật của dân tộc và thời đại.

Cục Nghệ thuật biểu diễn nên nhận việc khó này về mình chứ đừng đẩy cho các địa phương hay là những người thẩm định và cấp phép cho từng chương trình biểu diễn cụ thể. Đây chính là trách nhiệm quản lý nhà nước trong lĩnh vực văn hóa – tư tưởng mà Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chịu trách nhiệm, trong đó Cục Nghệ thuật biểu diễn là đơn vị trực tiếp phụ trách về chuyên môn.

NSND Thanh Hoa (chủ tịch Hội Bảo vệ quyền của nghệ sĩ biểu diễn âm nhạc Việt Nam):

Ủng hộ việc phân quyền cho địa phương

thanhhoa

Tôi ủng hộ quyết định của Cục Nghệ thuật biểu diễn phân quyền cho các sở văn hóa địa phương. Vì không cơ quan chức năng nào có đủ “ba đầu sáu tay” đi quản lý từng chương trình, từng ca sĩ, từng bài hát.

Việc phân quyền sẽ buộc các sở văn hóa, các đơn vị tổ chức biểu diễn, đặc biệt là những người làm bầu sô, phải có ý thức hơn. Trách nhiệm của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch cũng như Cục Nghệ thuật biểu diễn là quản lý các đơn vị tổ chức biểu diễn, chứ không phải quản lý từng ca khúc. Những đơn vị này có trách nhiệm hằng quý tập hợp các lãnh đạo chuyên ngành về tổ chức, biểu diễn để tập huấn.

Âm nhạc phần lớn là các tác phẩm ca ngợi tình yêu quê hương đất nước, tình yêu đôi lứa, tình yêu mẹ cha…, phản ánh khát vọng sống của mỗi người dân từng vùng miền, hoặc người dân của cả dân tộc trong từng thời kỳ. Những ca khúc phản động không khó để phân biệt. Không có một người làm văn hóa nào nghe một ca khúc phản động lại không cảm nhận được. Do đó nên lập một danh sách các ca khúc cấm, không nhất thiết phải công khai, mà gửi về các sở văn hóa địa phương để họ có cơ sở duyệt ca khúc.

Chuyên gia chính sách công Nguyễn Quang Đồng (viện trưởng Viện Nghiên cứu chính sách và phát triển truyền thông):

Không thể có chuyện mỗi tỉnh một kiểu

dong

Bỏ cấp phép ca khúc là một hướng tiếp cận tốt, rất đáng hoan nghênh. Nhưng giải pháp mà Cục Nghệ thuật biểu diễn đang hướng tới chính là “đá” trách nhiệm về cho địa phương. Pháp luật thì phải được áp dụng thống nhất trên cả nước, không thể có chuyện mỗi tỉnh một kiểu. Đó là yêu cầu về tính thống nhất của luật pháp. Nếu pháp luật không được áp dụng thống nhất thì là pháp luật gì?

Yêu cầu thứ hai của luật pháp là tính tiên liệu. Với phương án mà Cục v đang hướng tới – tức phương án giao quyền thẩm định về cho địa phương – với các tiêu chí khó được hiểu thống nhất và như nhau giữa các nơi thì tính tiên liệu này sẽ thất bại.

Theo tôi, dù không có danh sách cấm, chỉ đưa ra các tiêu chí về bài hát không được phép phổ biến rộng rãi như Cục Nghệ thuật biểu diễn đang hướng tới thì các bài hát nên được phổ biến bình thường, chỉ khi một bài hát bị phản ánh “có vấn đề” thì lúc đó Cục Nghệ thuật biểu diễn cần thành lập một hội đồng gồm những chuyên gia uy tín để thẩm định ca khúc đó.

Đây phải là một hội đồng thầm định của quốc gia và quyết định cấm hay không cấm phải được thực hiện thống nhất trên cả nước chứ không thể đẩy trách nhiệm đó về cho địa phương. Đẩy về cho địa phương là cách quản lý đầy rủi ro, bởi làm tăng rủi ro gây ra tiêu cực, tham nhũng.

Tóm lại, về góc độ pháp lý, khi xây dựng chính sách pháp luật cần phải đảm bảo theo các tiêu chí: tính thống nhất, tính tiên liệu và giảm rủi ro hối lộ, “bôi trơn”. Nhưng giải pháp mà Cục Nghệ thuật biểu diễn đang hướng tới không đảm bảo được các yêu cầu này.

Ông Huỳnh Văn Hùng (giám đốc Sở Văn hóa – Thể thao Đà Nẵng):

Tôi thống nhất cao chủ trương bỏ cấp phép ca khúc trước 1975, nhưng không thống nhất giao cho địa phương việc không cấp phép các ca khúc ảnh hưởng đến an ninh, chính trị, thuần phong mỹ tục… Bởi làm như vậy thì mỗi địa phương sẽ có quyết định khác nhau, dẫn đến một ca khúc, địa phương này thì cho, địa phương khác lại cấm.

Cục Nghệ thuật biểu diễn cần ban hành một danh mục chung những ca khúc không được biểu diễn trong phạm vi cả nước để tất cả địa phương đều áp dụng.

Dứt khoát bỏ khái niệm Dứt khoát bỏ khái niệm ‘ca khúc trước 1975’

TTO – Thông tin Thủ tướng đồng ý chủ trương bỏ cấp phép ca khúc trước 1975 đang được công chúng quan tâm. Liệu sẽ có những đổi thay tích cực trong quản lý biểu diễn nghệ thuật từ chủ trương này?

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Ca khúc trước 1975: Sao không lập danh sách cấm?

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/ca-khuc-truoc-1975-sao-khong-lap-danh-sach-cam-20190214090609314.htm